Gốc > Vui cười > Thơ vui >

Đề tài muôn thuở : PHỞ VÀ CƠM

com-va-pho_500
PHỞ VÀ CƠM
Phở là cô gái qua đường
Cơm mới trân quí nhớ thương vô vàn
Phở thì nũng nịu than van
Cơm lo nhà cửa lầm than vô cùng
Phở hay mơ mộng mông lung
Cơm rất thực tế vô cùng đáng yêu
Phở luôn đòi hỏi đủ điều
Cơm lo cơm sáng, cơm chiều quanh năm
Phở chỉ lo chuyện ăn nằm
Cơm thường chịu đựng cả năm mới tài
Phở nào nghĩ đến tương lai
Cơm lo tính toán chuyện dài mai sau
Phở thì chưng diện muôn màu
Cơm chỉ quanh quẩn trước sau trong ngoài
Phở luôn đòi hỏi, ăn xài
Cơm thì vun xén một hai ba đồng ...
Phở như chim hót trong lồng
Cơm làm vất vả cho chồng cho con
Phở là con gái còn son
Cơm đâu có thể ỷ on suốt ngày
Phở như có chút men say
Cơm đầy thương nhớ ngất ngây tình nồng
Phở như một đoá hoa hồng
Cơm đẹp như cả vườn hồng ngát hương
Phở thường giả dối yêu thương
Cơm thì chung thủy, cuối đường có nhau
Phở đâu chịu đựợc âu sầu
Cơm luôn che dấu niềm đau trong lòng
Phở là chỗ tựa đêm đông
Cơm mang hơi ấm tình nồng suốt năm
Phở không một chút ân cần
Cơm thường lo lắng phân trần đúng sai
Phở không cần biết đến ai
Cơm lo nội ngoại, nhớ ơn sinh thành
Phở như trái chín trên cành
Cơm mang hạnh phúc an lành ấm êm
Phở là những đứa moi tiền
Cơm hiền lại đẹp là Tiên trên đời !!!
ST

Nhắn tin cho tác giả
Phạm Thị Kim Liên @ 08:26 19/01/2015
Số lượt xem: 1371
Số lượt thích: 1 người (Đỗ Như Hoa)
Avatar

Mấy hôm nay nhìn trang đẹp đấy, mình góp một bài nhé:

Cơm khoe: "Tớ nhất trên đời".

Phở rằng: "Tớ cũng tuyệt vời đấy nha"

Cơm là từ gạo mà ra

Phở cũng từ gạo nhưng mà… ngon hơn.

Cơm nhờ hương gạo mà thơm

Phở nhiều nguyên liệu nên thơm đủ mùi.

Cơm ăn no bụng là thôi

Phở vừa no, lại muốn đòi ăn thêm.

Cơm ăn hàng bữa nên quen

Phở thì thỉnh thoảng nên thèm, đương nhiên.

Cơm ngon, chẳng lo mất tiền

Phở thiu, cũng phải bỏ tiền mà mua.

Cơm chân chất, chẳng đẩy đưa

Phở trang trí đẹp, dễ lừa mắt ai.

Cơm ngoan chẳng sợ tiếng tai

Phở tuy đẹp đẽ nhưng đầy hoài nghi.

Cơm quen chẳng ngại ngần gì

Phở ăn dăm bữa tức thì ngán thôi.

Phụ cơm, chớ phụ người ơi.

Cho dù thua phở, nhưng thời… an tâm.

 (Sưu tầm)

Avatar

ĐVH ghé thăm, chúc cô luôn vui, khỏe!

Avatar

Cám ơn thầy Hùng đã ghé thăm, chúc thầy luôn vui khỏe, gia đình hạnh phúc! 

Avatar

VỢ CHỒNG ĐỐI ĐÁP CHUYỆN CƠM-PHỞ

Ăn mãi cơm nhà, ngán tận hông
Thèm sao bát phở quán bên sông
Phở ngon, đậm chất vi dinh dưỡng
Xin phép bà, tôi thử được không?

Bà vợ nghe xong, hiểu ý chồng. Hơi tức tối, nhưng vẫn thủ thỉ lại với chồng:

Cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng
Phở chỉ thơm tho mùi viễn vông
Bổ dưỡng gì đâu, toàn bột ngọt
Cơm mình chất lượng lắm nghe ông!

Ông chồng tiếp tục nài nỉ vợ, nhưng lần này kiên quyết hơn:

Cơm nhà lạt lẽo, chẳng say nồng
Phở đấy dẻo dai, đúng ý ông
Thôi cứ để tôi qua nếm thử
Một tô chỉ tốn có vài đồng?

Bà vợ lần này tức ra mặt, nên gặn giọng kiên quyết lại vơi chồng:

Phở nấu giò heo chưa cạo lông
Ăn vào bệnh chết đó nghe ông?
Ham chi của lạ, mắc vào “Ếch” *
Chỉ có cơm nhà, bảo đảm không?

Ông chồng thấy khuyên vợ không có áp phê, nên lớn tiếng hơn thua:

Nói mãi mà bà chưa chịu thông?
Tôi qua nếm thử chút cay nồng
Rồi mai khi đói dùng cơm lại
Thổi lửa, chung cơm tình vợ chồng.

Bà vợ lần này bốc hỏa thật sự, cơn “Hoạn Thư” đã đỉnh điểm:

Cơm nhà chán cũng ăn nghe ông?
Đừng có mon men, phở với nồng
Cơm lạt thì bà thêm mắm, muối
Phở kia béo ngọt, cũng là không?

Cha hàng xóm bên nhà nghe được cuộc tranh luận nãy giờ, vội hô sang:

Kề cận bên nhà, tôi cứ trông
Mong rằng nếm thử cơm nhà ông?
Ông chê thì để tôi vài bát!
Tôi nếm thử xem có ngọt không?

Bà vợ cha hàng xóm nghe thế, cũng lên tiếng nói với chồng mình:

Cơm khét nhà người, chi việc ông?
Nhà mình có thiếu cháo cơm không?
Chớ mà ăn vụng, coi chừng đấy?
Bà biết thì roi mây tét mông…

Ông chồng lúc này cũng bực mình lên tiếng:

Cơm khét, cơm khê cũng kệ ông
Đứa nào bước tới, chết nghe không?
Chưa ăn, ông để dành khi đói
Đừng tưởng ông đây, hết mặn nồng?

Bà vợ được thế, nên hù chồng:

Sáng dạ ra chưa, cái bụng ông?
Cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông
Cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ
Để hở trộm vào, rinh mất không?

Ông chồng lúc này xuống nước, âu yếm vợ nói ngọt

Tôi hết thèm rồi, phở với nồng
Cơm mình đậm chất, để cho ông
Từ đây dùng mãi tới đầu bạc
Tôi thử bà thôi có biết không…

Bà vợ giận lẫy:

Cơm nhà bà nấu chẳng để không
Nếu chê, bà để mời Lão Ông
Ông ăn không hết, dành cho Lão
Tuy già nhưng Lão còn cà nông.

Lâu lâu ngán cơm ta thèm phở
Chỉ sợ ngán phở lại hết cơm. ....kakaka

ST


 
Gửi ý kiến