Gốc > Tản mạn > Về tự nhiên, xã hội >

Tản mạn mùa Vu Lan

Một bông Hồng cho em 
Một bông Hồng cho anh 
Và một bông Hồng cho những ai 
Cho những ai đang còn Mẹ…

                                     qua_tang_cho_ong_ba5

Bước vào mùa Vu Lan, thật hãnh diện và hạnh phúc rạng ngời cho những ai được cài bông hồng đỏ, mắt ngấn lệ nghẹn ngào với hoa màu hồng trên ngực áo và đau đớn, tủi thân với hoa hồng trắng trên ngực.

Mỗi người, mỗi tâm trạng, mỗi nỗi niềm nhưng tất cả đều có chung một lòng biết ơn vô bờ bến đối với bậc sinh thành và tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng sống tốt hơn, làm nhiều việc tốt hơn…để xứng đáng và phần nào đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục.

Ba và Mẹ, hai người xa lạ trong muôn trùng đã chọn và đến với nhau, hay nói một cách khác duyên phận đã kết hợp hai con người xa lạ và ta là hoa trái của tình yêu giữa hai người.

Từ thưở mới chớm là giọt máu, ta đã nhận được sự hò reo mừng rỡ của Ba, niềm hân hoan đong đầy trìu mến của Mẹ, từng tháng trôi qua ta nằm yên ấm và no đủ trong bụng Mẹ, và cũng tùy giới tính mà ta đã quấy phá trong mấy tháng đầu và đã là một đứa con không ngoan thuở chưa lọt lòng, ta đã làm Mẹ ốm, ta đã hành Mẹ ói, làm cho Mẹ sợ mùi tanh của thịt, cá, sợ đủ thứ mùi vị và thèm ăn đủ thứ mà trước đây Mẹ chưa từng thử qua vì thực ra đó là ta đòi ăn chứ không phải Mẹ. Mẹ đã hốc hác và ốm đi nhiều do ta đã phá phách đủ thứ kể cả việc giữa khuya ta cảm thấy bức bối nên co giò đạp thẳng vào bụng Mẹ nhưng lòng Mẹ muôn đời vẫn bao la, Mẹ xoa dịu ta bằng những cái xoa trìu mến, vỗ về…và hân hoan thông báo cho Ba rằng con mình đang đạp, đang chòi…và ta lại càng khoái chí đạp tợn hơn nữa khi được Ba hồ hởi khuyến khích.

Thời gian giữa thai kỳ là thời gian đầy lo lắng của Ba của Mẹ, Ba Mẹ luôn muốn cho ta được ăn uống đầy đủ nhất và một lần nữa, Mẹ đã vì ta mà mất đi dáng vẻ thanh xuân và đường cong mềm mại của mình, Mẹ đã lên cân rất nhiều, người bắt đầu phù, đi đứng chậm chạp, bên cạnh đó, Ba cũng gầy đi trông thấy vì lúc nào cũng lo lắng cho sức khỏe của Mẹ và của ta, chỉ một cái ách xì hay ấm đầu của Mẹ cũng đủ làm cho Ba lo sốt vó…

Tháng cuối cùng ta nằm trong bụng Mẹ, ta đã ngoan hơn rất nhiều và hiểu được sự mang nặng của Mẹ cùng sự vất vả, lo toan, sắp xếp mọi thứ trong thời  gian qua của Ba…và rồi cái ngày định mệnh ấy đã đến, một lần nữa trong cuộc đời, ta đã làm Mẹ đau, rất đau, không nỗi đau nào sánh bằng, vâng, ta đã trả ơn cho Ba Mẹ bằng cách làm Mẹ đau đớn trước khi chịu xuất đầu lộ diện, khi đó ta đã oe oe khóc trong sự vui sướng, hạnh phúc ngất trời của Ba và nỗi đau tột cùng của Mẹ…

Ba Mẹ đã tất bật hơn nhiều, rất nhiều trong cuộc sống, ta đã chen vào cuộc sống lãng mạn của họ bằng đủ thứ lo toan: sữa, tả lót, quần áo, nôi…ta thậm chí thích ngủ giữa ban ngày và thức đòi bú giữa đêm khuya nên quầng mắt Ba thêm quầng thâm vì mất ngủ. Mẹ ta bây giờ đã mất hẳn vóc dáng thanh tú và thay vào đó là một dóc dáng bệ vệ vì gắng ăn thật nhiều để có sữa cho ta….

…Ta chập chững vào mẫu giáo, một lần ta chơi đùa vấp ngã là một lần ta làm Mẹ khóc vì xót xa cho đứa con bé bỏng, kỷ niệm buồn một lần Mẹ làm bánh cho Ba, ta đã thoát khỏi sự kèm cặp của mọi người và chập chững bước đến lò nướng bánh, ồ bánh nở đẹp quá, ta rất thích và giang hai bàn tay chụp vào mặt kính kèm theo là một tiếng khóc xé không gian, khi nhìn hai bàn tay phồng rộp như hai bánh xôi chiên phồng, Mẹ ta đã quỵ xuống vì không chịu nổi cảnh tượng đó, Bà Nội ta hiểu tánh con trai nên đã đứng ra nhận lỗi thay Mẹ khi Ba đi làm về và Ba ta đã “ đứng hình, nuốt nghẹn” ôm ta vào lòng và cắn môi đến bật máu để không òa khóc khi nhìn thấy hai bàn tay phồng giộp của ta.

Ta vào lớp 2 trường Lasand Taberd khi miền Nam được giải phóng, lúc này ta vẫn còn được Ba đưa đón bằng xe hơi, năm lớp 3, Lasand Taberd giải thể năm 76, ta chuyển về học trường Tân Định và được Ba đưa đón bằng xe…Phượng Hoàng của TQ…, 02 Ba con cũng đi thăm Mẹ đang đi đào kênh và bị ghẻ lở rất nhiều do lạ nước. Mẹ cố gắng đi học để ra làm giáo viên vì không muốn cả nhà đi khu kinh tế mới….

Cuộc sống khó khăn chung đã làm ta có ý thức và trách nhiệm dù chỉ mới học lớp 6 trường Ngô Sĩ Liên, vì muốn dành thời gian cho Ba làm việc khác nên ta đã tập…đi bộ đến trường với các anh, chị, em trong xóm, hơn nữa, tuy là một thằng con trai nhưng ta đã biết phụ và chia sẻ việc nhà với Mẹ chứ không hề nhong nhỏng như những thằng con trai cùng trang lứa…cứ thế ta lại tiếp tục đi bộ đến trường Nguyễn Thượng Hiền năm cấp 3, số tiền Mẹ cho đi học ta không bao giờ xài hết mà luôn để dành đến cuối tháng khi gia đình thiếu hụt ta lại thỏ thẻ đưa lại cho Mẹ, ôi, cái ngày đó sao mà ta ngoan và ý thức đến thế…,

Sau một thời gian dài gõ đầu trẻ cấp 2 trường Hạnh Đức, Mẹ ta phải nghỉ dạy vì không đủ sức khỏe và xoay ra dạy tiếng Anh, Ba dạy tiếng Pháp tại nhà, cuộc sống khó khăn nhưng tương đối êm đềm và hạnh phúc tuy nhiên công việc dạy ngoại ngữ vào thời điểm chưa mở cửa nên không được suông sẻ, để đảm bảo cuộc sống gia đình Ba Mẹ phải xoay qua dạy thêm làm bánh và nấu ăn, nghề nữ công gia chánh của Mẹ thời trẻ chỉ để làm cho vui không ngờ lại là cứu cánh cho gia đình vào thời điểm khó khăn. Ba Mẹ ta đã xoay hết lớp học rồi đến lớp nấu ăn, làm bánh, Mẹ chủ xị ở nhà còn Ba tất tả ngược xuôi mua sắm nguyên vật liệu…cuộc mưu sinh cứ tiếp tục như thế cho đến khi ta thành…NHÂN

Ta đã thành NHÂN nhờ công lao sinh thành và dưỡng dục của Ba và của Mẹ, không có Ba, có Mẹ, ta đã chẳng thể có ngày hôm nay, không có sự vất vả lao lực và dạy dỗ của Mẹ không biết giờ này ta đã trở thành con người thế nào giữa cuộc đời ô trọc này…Công lao đó không thể nào trả hết được, ta chỉ muốn có một phép màu để được mãi cài bông màu hồng trên ngực áo mùa Vu Lan..

                                                                                Vương Lê Kiến Quốc


Nhắn tin cho tác giả
Phạm Thị Kim Liên @ 08:14 18/08/2015
Số lượt xem: 2749
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Cùng tột điều thiện không gì hơn hiếu

Cùng tột điều ác không gì hơn bất hiếu”.

 

(Kinh Nhẫn Nhục)
Avatar

Bông Hồng Cài Áo

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :

Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời !
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi.

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Ðể dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức :

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.

Ngon biết bao ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi ", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận.

Công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra . Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương.

Ðạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Ðạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước.

Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.

Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan.

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Ðừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Ðòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Ðể mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Ðể khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!"

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi ngừơi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận.

Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Ðó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào " nữa!

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Ðể mai này anh chị đừng có than thở rằng: Ðời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Ðáng nhẽ chị tôi không đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi.

Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm khóc. Chị nói: "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cắt ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào mà không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng qúi báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau.

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: "Không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ!". Tôi đã nói là tôi không khuyên răn gì hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà! Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Ðể chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn : Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi.

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng , tiếc rằng anh không có mẹ.

Ðó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Ðóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi./-

Nhất Hạnh (1962)

Avatar

- Thế gian còn dại chưa khôn

Sống mặc áo rách, chết chôn áo lành

ca dao

Avatar

CÕNG MẸ LÊN CHÙA

Thục Nương

Để con cõng Mẹ lên chùa
Thắp hương bái Phật mỗi mùa Vu Lan
Con giúp Mẹ mặc áo tràng
Bước vào chánh điện trầm nhang khói nhoà.

Áo con cài một cành hoa
Bông hồng đỏ thắm thật là vui thay
Để con cõng Mẹ tháng ngày
Lên chùa lễ Phật lòng này trào dâng.

Để con báo hiếu tri ân
Để con chăm sóc tấm thân mỏi mòn
Mẹ già ngày một héo hon
Mẹ cười ngấn lệ lòng con vui nhiều.

Chuông chùa ngân mỗi sớm chiều
Thu về lá rụng tiêu điều mái đông
Ưu Đàm đã nở mấy bông
Con vui có Mẹ cõi lòng ấm thêm.

Để con cõng Mẹ ngày đêm
Cõng cho chân cứng đá mềm mới thôi
Chiều nay chuông vọng một hồi
Sắc hoa hồng đỏ thắm ngời áo con.

Con càng thương Mẹ nhiều hơn
Để con cõng Mẹ nhớ ơn sinh thành
Mốt mai có ngọn gió lành
Biết đâu Mẹ lại đoạn đành bỏ con.

Con vui vì Mẹ vẫn còn
Bao người vắng Mẹ lệ giòn khoé mi
Lăn dài trên má sầu bi
Áo cài hoa trắng thầm thì Mẹ ơi.

Để con cõng Mẹ suốt đời
Chỉ mong Mẹ khoẻ đừng rời xa con
Dẫu rằng bia đá sẽ mòn
Mẹ già không thể vuông tròn sống lâu.
          19/8/2015

Viết nhân mùa Vu Lan 2015

Avatar

Ngôn ngữ trần gian như túi rách

Đựng không đầy hai tiếng mẹ và cha...

Avatar

Vì ngày mai tươi sáng của ta, mẹ sẵn sàng gian nan và vượt qua tất cả, buôn tảo, bán tần, tất bật đi ngược về xuôi, dù có đi sớm về trưa, dãi dầu mưa nắng, hay phải bôn ba khắp nẻo đường đời, ngày về, cũng chỉ mang niềm vui cho ta tất cả, công ơn to lớn của cha mẹ, ví như trời biển, dù có ca ngợi suốt đời cũng không thể nói hết lời.

Avatar

Nhân ngày lễ vu lan, xin gửi tới những người mẹ Việt Nam lòng biết ơn chân thành, tha thiết và những lời chúc mừng tốt đẹp nhất!

LÒNG MẸ!
(Họa thơ VI THÔNG)

Hoàng hôn - khói tỏa, ngỡ màu mây!
Thấp thoáng nhà ai, dáng mẹ gầy...
Canh ngọt - chiều con, càng vội vã;
Cơm ngon - nuông cháu, vẫn hăng say.
Một đời tình nghĩa, qua gian khó;
Hai tiếng tận tâm, vượt đắng cay!...
Trẻ dại - bao giờ khôn, thấu hiểu...
Thiêng liêng - "hiền mẫu", tượng đài...hay!

NGỌC THANH

 
Gửi ý kiến